Huyễn Cảnh — 21.11.2025
Nhân duyên hội tụ một vầng mâyChe lấp phai mờ khắp chốn nàyTạo dựng tôi đây rồi bám lấyThành lập của tôi lại vương lâyChập chờn huyễn ảo đừng tin cậyThấp thoáng phù du chớ đắp xâyNhật nguyệt ngân hà thêm lộng lẫyKhông gian rỗng lặng quá tràn đầy.
Diễn giải
Huyễn cảnh không đến từ bên ngoài, mà khởi lên từ một niệm “tôi” vừa hình thành. Khi nhân duyên hội tụ, mây vọng tưởng che phủ bầu trời tâm, khiến ta lầm tưởng rằng có một “ta” để bám, một “của ta” để giữ. Nhưng tất cả chỉ là bóng nắng trên vách, phai mờ theo từng hơi thở. Thế gian lộng lẫy như ngân hà, mà cũng phù du như hạt sương đầu ngọn cỏ. Khi thấy rõ tính tạm bợ ấy, ta thôi dựng xây điều hư giả. Và ngay trong khoảng rỗng lặng vô biên đó, chân tâm hiện bày — đầy tràn, tĩnh sáng, không bị huyễn cảnh che mờ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 20.11.2025Vượt QuaTri thức đong đầy rất viễn vôngBổ sung phát triển rộng mênh môngĐọc bài →Đăng 22.11.2025Buông XảTừ không biến hiện tạo nên taTa vẫn ưu tiên vậy đó màĐọc bài →Đăng 20.11.2025Hư HuyễnHợp tan xoay chuyển mấy khi lườngTác động bù trừ rất nhiễu nhươngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.