Hư Thật — 20.11.2025
Hư và thật không tách rời, chỉ do tâm phân biệt mà thành hai nẻo. Bao nhiêu nhân – ngã, được – mất, dựng – phá… từ xưa đến nay chỉ là những bóng chập chờn trên màn ý thức, chưa từng có thực thể riêng. Con người gom góp quá khứ, kỳ vọng tương lai, dựng xây rồi tàn hoại — tất cả chỉ là dòng biến động của duyên sinh. Nhưng ngay trong sự nhấp nháy mong manh ấy, một chân lý bất động vẫn âm thầm soi rọi: vạn pháp đồng một thể, chẳng của riêng ai. Khi thấy ra điều ấy, hư hóa thật, thật cũng trở về vô ngại — chỉ còn một tánh biết rộng lớn, bình đẳng, sáng trong.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.