Giao Mùa — 21.11.2025
Cái gì đến đi đâu phải taTính biết tiềm tàng ẩn đó màBiết nơi chỉ biết vô tư cảBiết điều đang biết thật bao laThơm nồng định tỉnh dư hương lạDạt dào thanh tịnh bản tình caThắm đượm thâm sâu da diết quáĐông tàn rực rỡ một nhành hoa.
Diễn giải
Giữa những đến – đi tưởng như thuộc về mình, có một điều lặng lẽ chỉ biết mà chẳng hề nhận là “ta”. Mọi cảm xúc, ý nghĩ, ký ức… đều như những mùa thay lá; còn tánh biết thì âm thầm, bất động, ôm trọn mọi đổi thay mà không bị nhuộm màu. Khi thôi nắm bắt cái gì đang đến, thôi níu kéo cái gì đang đi, ta chạm vào vùng giao mùa tịch nhiên trong chính nội tâm. Nơi đó, một nhành hoa vô ngôn khẽ nở: không là xuân, không là đông, chỉ là bản tâm rực rỡ từ vô lượng kiếp.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 20.11.2025Hư ThậtCái gì nhân ngã tự xưa nayChập chờn ẩn hiện nỗi ưu hoàiĐọc bài →Đăng 22.11.2025Chấp VọngCó đâu khát vọng sao lần dòChẳng hề thu nạp lấy gì choĐọc bài →Đăng 20.11.2025Vượt QuaTri thức đong đầy rất viễn vôngBổ sung phát triển rộng mênh môngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.