Chấp Vọng — 22.11.2025
Có đâu khát vọng sao lần dòChẳng hề thu nạp lấy gì choCần cho phải nhận cùng đây đóMuốn nhận đành cho với nhỏ toGọi thế gây ra… rồi gắn bóLàm thành tạo lập… đòi tự doNhận cho huyễn ảo như cơn gióĐầy trăng bọt sóng tiễn con đò.
Diễn giải
Chấp vọng là khi ta tin rằng có điều gì thật để nắm, có điều gì cần phải giữ hay trao đổi để hoàn thiện mình. Từ một niệm “cần cho – muốn nhận”, bao ràng buộc được dệt nên, rồi gọi đó là tự do. Nhưng tự do nào lại sinh từ điều kiện? Nhận và cho chỉ là hai nhịp sóng của cùng một làn nước, đến rồi tan, chẳng lưu dấu. Khi thấy rõ mọi khát vọng đều như gió thoảng, lòng liền buông nhẹ. Trong khoảng trăng đầy phản chiếu bọt sóng ấy, con đò vọng tưởng được tiễn đi, và bến lặng hiện ra — vô cầu, vô trói, vô ngại sáng trong.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 21.11.2025Giao MùaCái gì đến đi đâu phải taTính biết tiềm tàng ẩn đó màĐọc bài →Đăng 23.11.2025Mâu ThuẫnHam được tự do sao buộc vàoCần bỏ mà trong vẫn khát khaoĐọc bài →Đăng 21.11.2025Huyễn CảnhNhân duyên hội tụ một vầng mâyChe lấp phai mờ khắp chốn nàyĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.