Mê Mờ — 13.12.2025
Xuất nhập căn trần lại chuyển lưuMuôn trùng tính chất quá âm uChế biến thâu gom rồi ấp ủLiên giao ứ đọng tận thiên thuTâm hồn vọng tưởng mây che phủBổn tánh vùi sâu gió mịt mùPhai mờ ánh sáng từ xưa cũVạn kiếp trầm luân chốn ngục tù.
Diễn giải
Mê mờ không phải là mất ánh sáng, mà là ánh sáng bị che khuất bởi chính những lớp vọng tưởng do ta nuôi lớn. Căn trần tiếp xúc, tâm liền chuyển động; mỗi cảm thọ, mỗi ý niệm đều được gom lại, cất giữ như báu vật, để rồi chính chúng trở thành mây mịt phủ kín bầu trời nội tâm. Khi bổn tánh bị vùi sâu, ta tưởng mình đang sống nhưng thực ra chỉ lẩn quẩn trong vòng lập lại của bao kiếp trầm luân. Hãy lặng mà nhìn: chỉ cần một khoảnh khắc dừng vọng, mây tan – ánh sáng xưa trở về, mở tung cánh cửa ngục tù ngay trong chính tâm ta.
(Lời bình: Diệu Trí)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 12.12.2025Quái DịTa chỉ nghĩ ra điều luận suyLuận suy ngơ ngẩn cứ thầm thìĐọc bài →Đăng 15.12.2025Biết ẢoCăn uẩn liên giao dối gạt mìnhMình lại thông đồng rất nhiệt tìnhĐọc bài →Đăng 12.12.2025Chan HoàRa khỏi mọi điều vẫn thường tìnhỞ nơi thanh vắng chớ cầu xinĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.