Xây Mộng — 13.12.2025
Bài thơ mở ra tiến trình vi tế của một giấc mộng được dựng lên trong tâm. Từ một cảm giác rất nhỏ, giác quan bước vào đo lường, so tính, rồi tâm liền bám, ấp ủ và vướng víu. Mọi thứ tiếp nối nhau như mắt xích: vay mượn bên ngoài – nương tựa tạm bợ – liên kết vô minh – và cuối cùng tạo thành nghiệp chướng ràng buộc chính mình. “Xây mộng” không phải do đời ép buộc, mà do tâm tự phóng chiếu, tự dựng cảnh, tự dệt ảo ảnh. Khi thấy rõ từng nấc hình thành của vọng tâm, ta nhẹ nhàng buông xuống. Và ngay nơi tan vỡ của mộng huyễn, tự tánh sáng trong liền hiển lộ.
(Lời bình: Diệu Trí)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.