Mưa — 01.03.2026
Yên tịnh thanh bình bỗng gió mâyNgã nghiêng mờ mịt khắp đó đâySấm chớp bủa văng nơi miền hạMưa rụng phủ đầy cõi trần nàyChìm đắm muôn loài trong ngập lụtDầm dề vạn vật nước bao vâyTuỳ thuận thích nghi nhưng mà chẳng…Không gian rỗng lặng lại đong đầy.
Diễn giải
Mưa đến không phải để làm rối loạn,
mà để nhắc rằng mọi biến động chỉ diễn ra trên bề mặt.
Gió nổi, sấm vang, nước dâng — nhân gian tưởng chừng đảo lộn, nhưng nền tảng lặng yên vẫn chưa từng đổi thay.
Khi tâm còn bám vào yên ổn, mưa trở thành tai ương. Khi tâm không còn chống cự, mưa chỉ là một vận hành tự nhiên.
Nhận ra điều ấy, người không còn sợ những cơn giông của đời, vì biết rằng
sau mọi chuyển động, sự rỗng lặng vẫn tròn đầy như cũ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 28.02.2026Không CóTa nó là gì mấy kẻ dòBao giờ trói buộc đòi tự doĐọc bài →Đăng 03.03.2026Bâng KhuângTa vào cõi tạm để mà chiMấy mươi năm ấy chốn trần niĐọc bài →Đăng 27.02.2026Bỏ BuôngNếu thật sao buông có được nào?Bằng không rơi rụng chỉ trước sauĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.