Tâm Không — 27.01.2026
Vô trí làm tan giấc mộng đờiBiến đi đêm tối nỗi đầy vơiBao kiếp hết rồi trong mong đợiKhắp nẻo còn đâu cảnh gọi mờiVắng chốn vương mang từ diệu vợiXa nơi ấp ủ tận mù khơiBầu trời lồng lộng luôn tươi mớiBất diệt thường hằng quá rạng ngời.
Diễn giải
Tâm không không phải là trống rỗng, mà là hết bị chiếm giữ. Khi vô trí hiển lộ, những giấc mộng từng níu kéo tự rơi rụng, không cần xua đuổi. Đêm tối tan đi vì ánh sáng chưa từng vắng mặt. Mong đợi chấm dứt, không phải vì đã đạt được, mà vì không còn người đợi chờ. Không còn gọi mời, không còn bám víu, tâm trở về trạng thái rộng mở, trong trẻo. Khi không còn ấp ủ điều gì, bầu trời tự nhiên lồng lộng. Sự sống lúc ấy hiển bày: tươi mới, bất diệt, rạng ngời ngay nơi đang là…
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 26.01.2026Nhận RaTà chánh phân ranh ở chỗ nàoĐừng nên lẫn lộn chuyện vàng thauĐọc bài →Đăng 29.01.2026Dục VọngPhấn đấu đường đời tự thuở nàoMong cầu ước muốn quá nôn naoĐọc bài →Đăng 26.01.2026Say MộngTâm trí tạo nên giấc mộng đờiMộng đời bám luyến phải tơi bờiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.