Rừng Thiền — 28.01.2026
Cô liêu vắng lặng cảnh u huyềnTrầm lắng ngát hương rất bình yênRừng thẳm chở che cùng giao cảmMây gió dưỡng nuôi hợp hoà duyênKhông gian rộng mở đâu lưu luyếnNon nước bao dung chẳng luỵ phiềnThiền nhân định tỉnh trong an lạcThư nhàn tự tại sống như nhiên.
Diễn giải
Rừng thiền không ở ngoài ta, mà hiện ra khi tâm lắng xuống. Trong vắng lặng, từng hơi thở trở nên sâu và đủ. Không cần tìm kiếm, không cần nương tựa, mọi thứ tự nhiên giao cảm và nâng đỡ nhau. Mây gió đi qua không để lại dấu vết, như ý niệm khởi rồi tan. Không gian mở rộng khi lòng thôi lưu luyến, non nước bao dung khi tâm không còn luỵ phiền. Ở đó, người tu không cố an lạc, mà an lạc tự có. Sự thư nhàn không do trốn đời, mà do sống trọn vẹn với cái đang là.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 27.01.2026Tự NhiênNỗ lực làm ta phải nặng mangThân phận buộc ràng cõi nhân gianĐọc bài →Đăng 29.01.2026ThoátDạo cảnh nhân gian ngẫm sự đờiBiết qua trần thế mộng đầy vơiĐọc bài →Đăng 26.01.2026Nhận RaTà chánh phân ranh ở chỗ nàoĐừng nên lẫn lộn chuyện vàng thauĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.