Thoát — 29.01.2026
Dạo cảnh nhân gian ngẫm sự đờiBiết qua trần thế mộng đầy vơiKhông gì vướng bận lòng phơi phớiChẳng có vương mang dạ thảnh thơiQuê hương bạn lữ đang mong đợiChốn xưa hiền thánh vẫn gọi mờiPhủi sạch bụi hồng xa danh lợiDừng lại mênh mông chiếu rạng ngời.
Diễn giải
Khi đã dạo đủ đường đời, nếm đủ đầy vơi, ta mới nhận ra: không phải thế gian trói buộc, mà chính tâm vướng mắc giữ mình ở lại. “Thoát” không nằm ở rời bỏ hình tướng, mà ở chỗ dừng lại mọi kéo níu trong lòng. Khi không còn danh lợi để so đo, không còn được–mất để tính toán, tâm tự nhiên nhẹ ra, sáng lên. Quê hương chưa từng ở xa; hiền thánh chưa từng gọi ngoài ta. Chỉ cần phủi lớp bụi mỏng của ham cầu, sự tịch lặng liền hiển lộ—mênh mông, rạng ngời, và rất đỗi thân quen.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 28.01.2026Rừng ThiềnCô liêu vắng lặng cảnh u huyềnTrầm lắng ngát hương rất bình yênĐọc bài →Đăng 30.01.2026Vạn SựĐâu tắm hai lần một dòng sôngSinh thành phát triển lại hoàn khôngĐọc bài →Đăng 27.01.2026Tâm KhôngVô trí làm tan giấc mộng đờiBiến đi đêm tối nỗi đầy vơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.