Tự Nhiên — 27.01.2026
Nỗ lực làm ta phải nặng mangThân phận buộc ràng cõi nhân gianDầu cần xả bỏ vì thiên giớiHay là phủi sạch khỏi trần hoàngChan chứa tận lòng luôn khắc khoảiDạt dào nơi dạ mãi bất anVô tư ý thức trong bình thảnMây tan hiện rõ cả quan san.
Diễn giải
Khi còn nỗ lực để trở thành, gánh nặng đã sinh. Khi còn muốn bỏ trần để lên cao, ràng buộc vẫn còn nguyên đó. Mọi khắc khoải xuất phát từ ý muốn khác đi với điều đang là. Tự nhiên không nằm ở cố gắng buông, cũng không ở quyết tâm đạt tới, mà ở chỗ thôi can thiệp. Khi ý thức lắng xuống, không còn sửa mình, không còn chạy trốn hay theo đuổi, tâm trở nên bình thản. Lúc ấy, mây tan không phải do xua đuổi, mà vì không còn ai níu giữ. Cảnh giới tự hiện, rõ ràng, nhẹ tênh.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 26.01.2026Say MộngTâm trí tạo nên giấc mộng đờiMộng đời bám luyến phải tơi bờiĐọc bài →Đăng 28.01.2026Rừng ThiềnCô liêu vắng lặng cảnh u huyềnTrầm lắng ngát hương rất bình yênĐọc bài →Đăng 25.01.2026Lầm TưởngNhìn toàn nhãn hiệu tợ trong tranhNgờ rằng đã hiểu thật thông rànhĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.