Truyền Bịnh20.03.2026

Vay mượn khắp nơi cho của mìnhPhô trương biểu diễn lấy làm vinhTư tưởng phàm tình toàn bất tịnhTri thức khách trần quá vô minhVì nhiều dục vọng cùng toan tínhBởi lắm mưu cầu với luận bìnhGieo bao nọc độc mang mầm bịnhNguy hiểm làm sao thật hãi kinh.
Diễn giải

Có những lúc con người không còn sống bằng sự thấy biết chân thật của chính mình, mà chỉ vay mượn ý nghĩ, quan điểm và tri thức từ bên ngoài rồi xem đó là điều đáng tự hào. Khi những thứ vay mượn ấy trở thành nền tảng cho đời sống, tâm dễ rơi vào phô trương và tự mãn. Từ đó nảy sinh nhiều toan tính, so đo và mong cầu. Những ý niệm tưởng như vô hại ấy dần dần trở thành mầm mống của khổ đau, không chỉ cho chính mình mà còn lan sang người khác. Khi tâm bị dẫn dắt bởi dục vọng và tranh hơn thua, con người dễ đánh mất sự trong sáng ban đầu. Chỉ khi quay lại nhìn rõ những gì đang khởi lên trong tâm, nhận ra đâu là điều thật sự của mình và đâu chỉ là lớp vỏ vay mượn, thì sự sáng suốt mới dần trở lại. Khi đó tâm bớt nhiễm ô, và đời sống trở nên nhẹ nhàng, trong lành hơn.

Đăng ngày 20.03.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển