Tự Chủ29.06.2026

Sao đi lệ thuộc ai ngắm nhìnQuán chiếu nơi tâm tự biết mìnhYêu thương quí trọng hay tôn kínhOán ghét chê cười lại miệt khinhBiết qua quan sát đừng bám dínhHiểu rồi tu chỉnh chớ luận bìnhĐộc lập chiếu soi trong thanh tịnhĐừng nên vướng bận chuyện phàm tình.
Diễn giải

Con người thường dành rất nhiều thời gian để quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Một lời khen có thể làm vui cả ngày, một lời chê đôi khi khiến lòng nặng trĩu rất lâu. Dần dần, niềm vui hay nỗi buồn của mình không còn xuất phát từ chính mình nữa, mà phụ thuộc vào cách người khác nhìn nhận và đánh giá.

Bài thơ gợi nhắc về một sự trưởng thành nội tâm rất quan trọng: quay về quan sát chính mình thay vì mãi nhìn vào ánh mắt của người khác. Khi biết lắng nghe những phản ứng đang diễn ra trong tâm, ta sẽ nhận ra rằng yêu thương hay ghét bỏ, tôn trọng hay xem thường đều là những trải nghiệm của người đối diện. Chúng nói lên thế giới nội tâm của họ nhiều hơn là giá trị thật của mình.

Điều cần thiết không phải là cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, mà là đủ tỉnh táo để nhận diện những gì đang khởi lên trong lòng mình. Thấy được niềm vui, nỗi buồn, sự tổn thương hay tự ái mà không vội đồng hóa với chúng. Thấy để hiểu, hiểu để điều chỉnh, chứ không phải để trách móc hay phán xét.

Khi không còn lệ thuộc vào những lời khen chê của thế gian, con người bắt đầu tìm thấy một điểm tựa vững vàng hơn bên trong. Đó không phải là sự thờ ơ hay khép kín, mà là khả năng sống giữa cuộc đời với một tâm thế tự chủ, sáng suốt và bình an. Từ nơi ấy, ta vẫn yêu thương, vẫn kết nối, vẫn hiện diện trọn vẹn với mọi người, nhưng không còn để những sóng gió bên ngoài quyết định giá trị và sự an ổn của chính mình.

Đăng ngày 29.06.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển