Bất Động — 21.08.2025
– Pháp vốn rỗng, tâm vốn không –
Tâm động, vạn pháp khởi.
Tâm tĩnh, vạn pháp lặng.
Khi còn “tôi” – thì còn phân hai: thiện và ác, mê và ngộ, có và không.
Khi “tôi” tan – vạn pháp trở về một vị: vắng lặng, thường tri, bất động.
Bài thơ “BẤT ĐỘNG” không nói về sự trốn chạy dòng đời, mà là sự trở về trọn vẹn với chân tâm không động, nơi đó mọi khởi niệm đều được thấy rõ là bóng, mọi bám chấp đều tan nơi ánh sáng tỉnh thức vô ngã.
Trong cõi huyễn tạm của vọng niệm liên miên, ta thường quên mất rằng mọi pháp đều trống rỗng: rỗng vì không có ngã thật, rỗng vì chỉ do duyên hợp mà hiện.
Chỉ khi thấy rõ điều ấy, mọi mong cầu sẽ tự lặng, mọi khổ đau sẽ không còn chỗ bám víu.
“Bất động” không phải là thụ động, mà là trạng thái sống sâu sắc giữa cuộc đời vô thường, như mặt hồ phẳng lặng phản chiếu vạn cảnh mà chẳng hề bị một bóng hình nào khuấy động.
Từ sự an trú ấy, ta không cần cố gắng làm gì để “tu”, mà chỉ cần buông cái thấy phân biệt, và trở về trọn vẹn với chính mình – nơi pháp vốn rỗng, tâm vốn không.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.