Trăng Tình21.08.2025

– Một vòng nguyệt sáng soi tận nguồn tâm –Có những cuộc hội ngộ không cần lời,chỉ một ánh trăng hiện vào tâm khảmđã đủ để cả vũ trụ lặng yên mà lắng nghe.Trong bài thơ này, trăng không còn là vật thể ngoài kia —mà là ánh ảnh nội tâm, là mối thâm giao giữa linh hồn và đại ngã,là nguyệt tâm giao, phi thời gian và chẳng phân ly.“Ảnh hiện soi gương Thế giới đầy” –là cái nhìn đầu tiên khi tâm vừa khởi niệm.Thế giới này chỉ là phản ảnh của những gì ta mang trong lòng.Và như trăng, ảnh hiện mà không chạm,soi chiếu mà không nhiễm.Toàn bài thơ là hành trình từ tình riêng bước vào chân tâm vũ trụ,nơi tất cả luyến lưu, thương nhớ, đắm saycũng được hóa giải trong ánh từ bi viên mãn.Dẫu “mộng sum vầy” hay “bóng trăng gầy”,cũng chỉ là sắc sắc không không,là nỗi niềm của bản ngã khi còn khát vọng hòa nhập.Nhưng rồi khi “Ta cùng với nguyệt có nào hai”,ý niệm chia lìa tan biến,người và trăng không còn đối đãi,tình và đạo hòa làm một,ngôn và nghĩa nhập vào vô ngôn.Đây không còn là bài thơ tình,mà là khúc thiền ca nhập định –về một tâm thể vô thủy vô chung,về một sự hợp nhất không biên giới – không vọng tưởng – không chấp thủ.Trăng ấy là bản tâm xưa nay chưa từng vắng mặt,chỉ vì mây tưởng mà ta ngỡ mình đang lạc lối.Hãy ngồi xuống,trong một đêm vắng gió,mở lòng như nước,rồi ngẩng nhìn nguyệt sáng mà nhận ra:đó cũng là ta –và tình không đến từ đâu cả,nó đã sẵn ở đây –như trăng vằng vặc trong lòng suốt triệu năm.
Đăng ngày 21.08.2025 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển