Vu Vơ19.08.2025

Sớm trưa chiều tối mãi long nhongLoanh quanh luẩn quẩn cứ xoay vòngTrông chờ ước muốn rồi hy vọngĐòi hỏi tham cầu lại ngóng trôngXây đắp tương lai đầy cõi mộngTính suy hoài niệm ngập nơi lòngVạn thuở trôi qua thêm chất đốngNgơ ngơ ngẩn ngẩn chỉ chơi ngông.
Diễn giải

Có những lúc, ta ngỡ mình đang sống,

nhưng thật ra, chỉ đang long nhong giữa những vòng suy tưởng.

Đi – nhưng không biết mình đi đâu.

Chờ – mà chẳng rõ mình chờ gì.

Dựng xây – nhưng tất cả chỉ là trên nền gió mộng.

Bài thơ “Vu Vơ” là tấm gương phản chiếu tâm thức lạc loài trong chính cõi lòng mình:

khi tâm cứ ngơ ngẩn chạy theo ước vọng,

khi lòng cứ chất đầy toan tính – ước mơ – dự phóng – và nuối tiếc.

Vậy mà có mấy ai dừng lại để hỏi:

Ai là kẻ đang suy nghĩ?

Ai là người đang trông đợi?

Ai là chủ nhân của những long nhong vô định ấy?

Không phải đời đang cuốn ta đi, mà chính vọng tưởng đang tự dựng lên một thế giới chập chờn, rồi ta – vô minh – lại đi lang thang trong đó như thể thật.

“Vu vơ” không phải là một lỗi, nhưng không nhận ra nó là vu vơ – mới thật là gốc khổ.

Chỉ khi nào nhìn thẳng vào nó, không chạy theo, không bài xích – thì trí tuệ chánh niệm mới hé mở con đường về nhà.

Đăng ngày 19.08.2025 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển