Thôi Đi — 19.08.2025
Có những cuộc hành trình không cần thêm một bước chân, mà chỉ cần một sát-na buông bỏ, tâm liền rỗng rang như bầu trời không bụi.
Bài thơ “Thôi Đi” là một lời nhắc tỉnh thức dịu dàng nhưng dứt khoát: hãy thôi bám víu vào những gì đã cũ – đã qua – đã tan.
Những “chốn cũ, đường xưa”, dẫu từng là nơi khởi nguồn yêu thương, rốt cùng cũng chỉ là dấu chân trên lớp sương mai, có đó – tan đi – chẳng thể giữ lại.
Tình có thể chan chứa, nghĩa có thể cưu mang, nhưng pháp tánh vốn không lưu dấu.
Bám vào hình tướng là quên mất bản tâm,
tựa như ôm mây để giữ trăng, ôm khói để giữ lửa.
Thôi đi…
là không phải để chối bỏ yêu thương, mà là yêu trong chánh niệm:
thấy rõ mọi duyên sinh – duyên diệt – duyên tàn – duyên hết, để có thể mỉm cười tiễn biệt, mà lòng không vướng mắc.
Thôi đi…
cũng không phải là sự lạnh lùng quay lưng,
mà là một cái gật đầu thấu thị, nơi bóng tối tự tan khi ánh nắng nội tâm vừa ló rạng.
Không còn tìm nương tựa, vì ta đã thấy:
tự tánh vốn bất sinh bất diệt, nương vào đâu, khi chính ta là ánh sáng vô tận.
“Thôi đi” – để vạn pháp hồi chân
“Thôi đi” – để chỉ còn một mình hiện hữu giữa hiện tiền.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.