Trải Nghiệm — 18.08.2025
Trải nghiệm – không phải để gom góp thêm kiến thức, mà để buông đi những lớp áo vọng tưởng.
Trong dòng chảy của đời, biết bao hình tướng từ ngoài bước vào ta: âm thanh, sắc màu, vinh nhục, hơn thua… Tưởng là thật, nhưng nào hay tất cả chỉ là những ảo ảnh mong manh lướt qua tâm cảnh như cơn gió thoảng trên đồi hoang. Nhận vào – rồi khổ đau. Bám giữ – rồi mất mát. Mỗi khi “trải” một điều gì đó, ta lại “nhận” thêm một lớp sóng… và đánh mất gốc rễ tĩnh lặng của mình.
Khi ta trải nghiệm mà không tỉnh thức, chỉ là tiếp nhận chiếc bóng vọng tưởng của nghìn xưa vọng về, tiếp nhận những khuôn hình, lề thói và thói quen đã thành tập khí. Ta tưởng mình đang sống, hóa ra chỉ đang lặp lại âm vang của một giấc mộng dài.
Thế nhưng, vẫn còn một con đường — một trải nghiệm không qua tri giác nhị nguyên, không qua suy lường phân biệt. Đó là trải nghiệm bằng chánh niệm, hội nhập toàn thể với khoảnh khắc hiện tiền mà không mang theo danh, ngã, hay ý niệm phân ly. Là liều thân bước vào “đường không lối”, nơi buông sạch mọi kỳ vọng và kiểm soát.
Chân lý không nằm trong điều “ta có”, mà trong trạng thái “ta không còn gì để có”.
Buông hết mọi giả lập, kinh nghiệm sẽ không còn là chiếc túi hành trang chất nặng, mà là dòng ánh sáng soi chiếu tự tánh – trống vắng, lặng lẽ mà tròn đầy.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.