Trực Nhận — 18.08.2025
Có những điều không thể hiểu, không thể tin, không thể lý luận.
Chỉ có thể trực nhận.
Không qua lăng kính suy diễn, không nhờ tay người chỉ.
Mà từ chính mình, như một đóa hoa nở ra từ đất.
Không hỏi vì sao mà vẫn tỏa hương.
Chúng ta đi qua đời trong những giấc mộng tưởng
Tìm cầu, nắm bắt, phán đoán, chống cự…
Nhưng càng khéo hình dung, càng xa thực tại.
Chân lý không chấp nhận bị diễn tả,
Cũng không bao giờ nằm trong ý niệm “đúng – sai”, “tốt – xấu”, “cao – thấp”.
Trực nhận là khi tâm thôi tranh cãi,
Lặng đi, thấu suốt, không phân hai.
Không còn “ta” đang giác ngộ — mà chỉ còn Tánh giác đang là.
Khi ấy, mọi tấm gương tan rã, mọi hình ảnh biến mất,
Chỉ còn cái Biết nguyên sơ, không sinh không diệt, không động không tĩnh.
Không ai tìm thấy chân tâm bằng việc bàn cãi.
Không ai thấy được tánh thật bằng lý luận.
Chỉ có trải nghiệm – bằng cả sự khiêm cung và vỡ vụn.
Hãy sống, hãy dấn thân, hãy đối diện với từng niệm khởi
Không phán xét, không sửa chữa, không né tránh.
Mỗi giây phút là một pháp thân đang hiển lộ,
Mỗi hơi thở là một lời nhắc nhở rằng:
Không có gì ngoài cái Đang Là.
Khi bạn hòa nhập với điều đó
Không còn bạn và điều đó nữa.
Chỉ còn Một Thể.
Vũ trụ không là gì khác bạn.
Tâm bạn không là gì khác Vũ trụ.
Chẳng cần “vượt thoát”, chẳng cần “chứng ngộ”.
Chỉ cần trực nhận… chính cái đang hiện hữu.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.