Động Tịnh — 21.08.2025
Có lúc một cơn vọng tưởng khởi lên,
cũng đủ làm tan vỡ cả bầu trời bình yên trong nội tâm.
Nhưng chính cái “vọng” đó lại là cơ hội để thấy rõ rằng: tâm vốn không động, chỉ là mây bay qua bầu trời chẳng để lại dấu vết.
Bài thơ “ĐỘNG TỊNH” không chỉ nói đến sự phân biệt giữa tịnh và động, mà mời gọi ta vượt qua nhị nguyên, để nhận biết ngay trong động có tịnh, ngay trong sóng gió vẫn có ánh trăng không lay chuyển.
Nếu tà tâm khởi lên, thế gian động loạn,
nhưng nếu tâm trở về chánh niệm, thì ngay trong bụi hồng, ta vẫn thấy cõi mộng là cõi mộng, và bầu trời vĩnh cửu là thật tánh vô vi.
Thiền quán trong tinh thần Bóng Nguyệt không mưu cầu an tịnh bằng cách trốn chạy,
mà là quay về thấy rõ ngay trong từng giao động chính là tâm không.
Thấy như vậy thì “gió” thổi cũng là gió từ bi,
“mây” bay cũng là mây tánh giác, và mọi biến động đời thường trở thành pháp tu tỉnh thức.
Bởi thế, động hay tịnh không quan trọng,
quan trọng là tâm có bị dính mắc vào đó không.
Khi không còn ai là kẻ bám chấp, thì mọi pháp đều trôi qua như mộng, và trăng tỏ trong tâm chẳng khi nào lu mờ.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.