Ngủ Thức — 22.08.2025
Khi tâm bị cuốn theo vọng tưởng, “ngủ thức” – tức năm thức cảm quan – lập tức dậy sóng.
Cảnh khởi từ tâm, nên mỗi vọng niệm sinh ra lại kéo theo một dòng sinh tử.
Từng chuyển động vi tế của ý thức như từng cơn gió làm mặt hồ xao động –
trần lao không từ bên ngoài đến, mà do chính ta đồng hóa mình với ảo ảnh.
Thế nhưng, khi tỉnh, khi quay về an trú nơi tánh biết không lời, tất cả những gì cuồng loạn kia hóa ra đều là bóng mây tạm bợ trên nền trời bất động.
Thức, khi được soi chiếu bởi tuệ giác, chính là “pháp thân”, là “đạo lộ”.
Không có gì cần loại trừ, chỉ cần thấy đúng như thực.
“Tây phương xuất hiện” không phải ở đâu xa, mà là khoảnh khắc tỉnh thức nơi chính hơi thở này, khi người thấy và cảnh được thấy không còn chia hai, khi chủ thể và đối tượng rơi rụng trong ánh sáng bất nhị.
Đó là khi ngủ thức trở về vô thức đại định –
nơi chân tâm thường trụ, thanh tịnh và rỗng lặng.
Vũ trụ, từ bao thuở, vẫn chỉ một bầu, chỉ có ta mơ màng phân mảnh, rồi lại lang thang đi tìm chính mình.
Bài thơ “NGỦ THỨC” là một tiếng chuông –
thức tỉnh ta dậy khỏi giấc mộng hình tướng,
để trở về sống trọn trong chân tâm không sinh không diệt.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.