Cùng Cảnh — 23.08.2025
Có những đêm, khi thế gian yên ắng, lòng người lại vang lên vô vàn tiếng động.
Tiếng của những niềm tin lấp lửng, tiếng của nghi ngờ không tên, tiếng của những mộng tưởng từng lướt qua như khói mỏng, mà cứ tưởng là thật.
Bài thơ “CÙNG CẢNH” như một tấm gương phản chiếu lại toàn bộ cơ chế hoạt động của tâm thức trong giấc mộng sinh tử:
từ lơ đãng, mơ hồ, đến những niềm tin mỏng manh, rồi dư âm phóng chiếu kéo dài,
và cuối cùng là sự bẽ bàng khi nhận ra – tất cả chỉ là chiêm bao.
Cái thấy lớn của người hành thiền không nằm ở việc chống lại vọng tưởng, mà nằm ở chỗ thấy vọng là vọng, thấy mộng là mộng, và không còn lẫn lộn giữa mộng và thật.
Khi ấy, cảnh giới có thể vẫn còn đó, vọng tưởng vẫn còn đến đi, nhưng người tỉnh thì chẳng còn bị cuốn theo.
Vì sao?
Vì biết mình đang mơ, chính là đang tỉnh.
Và từ đó, cảnh với tâm không còn chia hai.
Người cùng cảnh không còn đối đãi.
Tất cả là pháp đang hiện, tự tại giữa giấc mơ vô tận của nhân sinh.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.