Đêm Về — 03.06.2026
Không phải đêm tối làm lòng người cô quạnh, mà chính trong sự tĩnh lặng ấy, những lớp ồn ào của ban ngày mới dần lắng xuống. Khi tâm thôi chạy theo cuộc đời, mới thấy vũ trụ vẫn lặng lẽ hiện hữu, rộng lớn và bao dung như từ muôn thuở.
“Ánh trăng”, “sương lạnh”, “gió thoảng” không chỉ là cảnh vật, mà là lời nhắc về sự hiện diện nhiệm mầu của sự sống. Mọi thứ vẫn đang vận hành hài hoà mà không cần tranh giành hay cưỡng cầu điều gì.
Cái đẹp của bài thơ nằm ở chỗ, khi tâm bớt vọng động, con người không còn thấy mình là một cá thể cô độc giữa cuộc đời, mà nhận ra mình đang ở trong một tổng thể bao la. Khi ấy, thiên nhiên không còn là đối tượng để ngắm nhìn, mà trở thành người bạn đồng hành thầm lặng của tâm hồn.
Đến cuối cùng, khoảng cách giữa ta và vạn vật chỉ là do ý niệm tạo ra. Khi tâm lặng, mới thấy: tạo hoá chưa từng rời ta, và ta cũng chưa từng tách khỏi tạo hoá.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.