Giả Tưởng — 14.07.2025
Danh là giả, ngã là hư; mà bao kẻ vẫn miệt mài xây đắp cõi phù hoa bằng những chiếc bóng.
Bài thi kệ “Giả Tưởng” như chiếc gương trần chiếu rọi thói quen chấp thủ, vạch rõ con đường tâm thức tự dựng ngã thành ngai, tự tô danh để lấp nỗi sợ trống không.
Từ một ý niệm về “tôi”, muôn vàn ước lệ được đồng thuận dựng thành thực tại.
Ta chạy theo điều hư cấu, rồi trói chặt mình trong chính những dây buộc mình đã giăng.
Ánh trăng kia vẫn lặng soi không chấp bóng, mà người thì lại ôm bóng để quên trăng.
Thấu được điều ấy, hành giả buông cả ước lệ, rời cả “ta là ai” – trở về với Tánh Không rộng lặng, nơi không còn gì để gìn giữ, mà chỉ có tròn đầy như nhiên.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.