Gieo Trồng — 15.07.2025
Khi đất lòng còn hoang vu bởi rác rưởi của vọng tưởng, thì giống Bồ-đề há có nơi yên nghỉ để nảy mầm?
Bài “Gieo Trồng” không chỉ dạy về vườn cây nơi hậu viên, mà là lời nhắc nhẹ về khu vườn trong tâm mỗi người – nơi cần được dọn sạch mọi phiền lụy, dục cầu, lăng xăng và tưởng niệm.
Trống không chẳng phải là hư vô, mà là điều kiện cho sinh khí mới trỗi dậy.
Khi buông bỏ điều hư vọng, thì sự sống chân thật mới có thể vươn mầm.
Giống tốt kia – là hạt giống từ bi, trí tuệ, tỉnh thức – chỉ đâm chồi khi người chăm vườn biết thuận duyên, hợp thời, và an trú trong hiện tại.
Hương hoa của Đạo không đòi hỏi điều kiện xa vời, chỉ cần một tâm đất tĩnh lặng, một bàn tay không còn muốn lấy, và một đời người chịu cúi xuống – để gieo… rồi… lặng lẽ chờ hoa.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.