Vẫn Mơ — 15.07.2025
Trong huyễn mộng trần gian, bao cảnh đến đi như làn khói mỏng, người vẫn mãi mơ…
Mơ một điều vừa ý, gọi là hạnh phúc.
Mơ một thoáng vu vơ, tưởng là duyên phận.
Nhưng biết chăng, tất thảy chỉ là ảnh chiếu trong lòng hồ đang lay sóng?
“Vẫn Mơ” là tiếng vọng u linh từ cõi mê:
nơi thành – bại, được – mất, vui – buồn… đều vẽ bởi tâm.
Diễm phúc cũng ràng buộc.
Khổ đau cũng từ chấp thủ.
Tất cả là bóng nguyệt trong nước – có đấy, mà không hề bắt được.
Khi mộng chưa tỉnh, thì vẫn tưởng mình đang sống.
Nhưng chỉ khi quay về chính mình – quán chiếu tận nguồn –
mới hay:
giấc mộng lớn chính là cuộc đời này,
và người mơ kia…
chính là ta.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.