Tương Hợp — 16.07.2025
Có một vùng dung thông không phân biệt giữa Thánh và phàm, nơi không cần chọn bên sáng hay tối, không cần gạn lọc giữa cao sâu hay tầm thường, chỉ cần quay về — sẽ thấy cả vầng trăng đang lặng lẽ tỏa soi trong một thể đồng nhất.
Bài thơ “Tương Hợp” là một tấm gương quán chiếu bất nhị:
thánh và phàm không là hai bờ, mà là một dòng đang chảy.
Khi còn thấy đối nghịch, là còn bị trói trong nhị nguyên.
Khi biết tách biệt để soi tỏ, rồi quy hội để thăng hoa, tâm mới vượt qua mọi giới tuyến của tri và tưởng.
Như trăng rơi xuống dòng nước – chẳng động mà đầy, như gió đến không hình – chẳng đến mà có, sự tương hợp nơi chân tâm là cõi hội nhập chân như,vượt mọi lằn ranh, vắng mọi đối đãi, tròn đầy như nguyệt chiếu đêm thu…
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.