Hoà Đồng — 17.07.2025
Khi tâm không còn bám chấp vào ranh giới của cái tôi,
cũng là lúc đại thể hiển lộ — mênh mông vô tận.
Tựa như trăng rọi mặt hồ, không chọn nơi cao thấp,
ánh sáng chan hoà tự nhiên, không phân biệt kẻ đón người chối.
Bài thơ “Hoà Đồng” dẫn người về cội nguồn không tách lìa, nơi chơn tâm giao hoà cùng pháp giới bao la, nơi mọi hình tướng chỉ còn là bóng mờ tan biến.
Tác ý phân chia là gốc của khổ đau, vọng ngã dựng lên bao bức tường ngăn cách.
Nhưng khi trở về với cái Thấy không giới hạn, khi mở lòng như trời mở cửa đêm trăng, ta không còn đối nghịch mà chỉ thấy sự tương dung.
Hoà là không cưỡng, Đồng là chẳng khác.
Một khi đã hoàn nguyên, thì vạn pháp cũng quy tâm.
Không thêm không bớt — chỉ là thế…
Và chỉ trong thế, mới có thể thấy được tánh thực của ánh trăng xưa, vẫn âm thầm soi rọi giữa lòng tịch tịnh.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.