Nơi Ta — 10.03.2026
Bài thơ gợi lên một hành trình quen thuộc: con người mang trong lòng nhiều lý tưởng và khát vọng muốn đem điều tốt đẹp đến cho đời. Ta cố gắng giữ ngọn lửa ấy, dấn thân và phụng sự với tất cả tấm lòng, tưởng rằng ánh sáng nằm ở những việc lớn lao mình làm được. Nhưng khi những mong cầu và ảo tưởng về thành tựu dần tan đi, ta mới nhận ra ánh sáng ấy chưa từng nằm ở bên ngoài. Nó vốn ở ngay nơi tâm mình, khi lòng trở nên trong sáng và không còn bị che phủ bởi kỳ vọng hay thất vọng. Khi thấy rõ điều đó, mọi hoài bão nặng nề tự nhiên lắng lại, và sự sáng tỏ hiện ra rất giản dị, ngay nơi ta đang đứng.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.