Quan Hệ — 24.11.2025
Quan hệ sinh từ một niệm phân đôi: có ta và có người, rồi từ đó dựng nên bao ràng buộc, trách nhiệm, vai trò. Vì muốn giữ, ta đặt luật; vì sợ mất, ta tự trói. Thương yêu pha lẫn lo âu, gần gũi xen lẫn bất an, tất cả chỉ là những đường chỉ mong manh thêu trên nền vô thường. Khi thấy rõ mọi mối liên kết chỉ là duyên hợp tạm thời, tâm liền nhẹ đi như mây tan cuối trời. Không còn bám víu hay khước từ, ta học cách hiện diện trọn vẹn mà không chiếm hữu. Và trong khoảng lặng ấy, quan hệ trở thành sự gặp gỡ thuần khiết giữa hai dòng sống tự do, không điều kiện, không sợ hãi.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.