Soi Gương15.06.2026

Cớ sao ta đến chốn u minhMắt nào thấy nó thật vô tìnhĐối chứng xem qua nhiều nét xấuNhìn vào nhận diện quá tươi xinhĐừng nên ấn tượng rồi hờn tráchChớ có hài lòng lại tự tinGương soi hiện hữu luôn trong sángChiếu rọi vô tư để biết mình.
Diễn giải

Con người thường thích nhìn ra bên ngoài, nhưng lại ít khi đủ can đảm để nhìn thẳng vào chính mình. Khi soi gương nội tâm, có lúc thấy những điều không đẹp, những thói quen, tập khí hay góc khuất mà bấy lâu vẫn cố che giấu. Cũng có lúc thấy những mặt tốt đẹp của bản thân. Nhưng nếu vì thế mà tự trách hay tự hào, thì vẫn chưa thấy được trọn vẹn sự thật.

Điều quan trọng không phải là mình tốt hay xấu, mà là dám nhìn và nhận ra. Cái thấy ấy cần sự khách quan như một tấm gương: phản chiếu đúng những gì đang có, không thêm bớt, không bênh vực, không kết tội.

Khi tâm không còn bị chi phối bởi yêu ghét hay thành kiến, ta mới thấy rõ những gì đang vận hành bên trong mình. Thấy để hiểu, hiểu để chuyển hóa, chứ không phải để nuôi dưỡng mặc cảm hay bản ngã.

Một tấm gương trong thì không lựa chọn điều gì để phản chiếu. Tâm cũng vậy. Càng trong sáng và vô tư, con người càng có cơ hội nhận ra mình thật sự đang ở đâu trên hành trình trở về với chính mình.

Đăng ngày 15.06.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển