Thanh Thản — 29.07.2025
Cuộc đời phù ảnh tự xưa nayKhắc khoải bâng khuâng nỗi cảm hoàiLơ lửng chập chồng sương khói toảMơ hồ lảng vảng áng mây bayTrọn vẹn vòng đời không nặng nợChu toàn nẻo đạo chẳng hề phaiPhụng sự can trường rồi phủi sạchPhiêu bồng nhẹ gót cõi trần ai.
Diễn giải
Bài thơ “Thanh Thản” như một khúc ngân nhẹ giữa cõi nhân sinh vốn mịt mù sương khói. Trong vô thường và lãng đãng, người hành giả không gắng gượng cũng không bám víu, chỉ bước đi thanh thản giữa mộng và thực, giữa khắc khoải và buông xuôi. Khi phụng sự hết mình mà không vướng mắc, khi chu toàn đạo lý mà không cầu danh, thì chính là lúc gót chân nhẹ tênh chạm cõi đời, phiêu bồng trong tự do nội tại, thong dong qua trần thế – mà tâm vẫn rỗng rang, sáng tỏ, vô ngại.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 28.07.2025Khoảng KhôngBình thường hít thở ở trong taCó một thời dừng ở đó màĐọc bài →Đăng 30.07.2025Giải PhóngXuyên qua giả hợp của mây mùNhất bổn quang minh chiếu vạn thùĐọc bài →Đăng 28.07.2025LiềuMộng ảo nhân sinh vạn kiếp nàoChìm sâu biển khổ chốn trần laoĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.