Thức — 29.07.2025
Một khi giấc mộng đã tàn, thì người mộng cũng chẳng còn.
Tỉnh dậy nơi vô thuỷ vô chung, thấy rõ thời gian chỉ là vệt khói bay qua ngọn đèn sắp cạn.
Không còn đối đãi, không còn truy cầu, chỉ còn rạng chiếu của chân tâm nguyên thể.
Bài thi như tiếng chuông ngân giữa lòng vô minh:
Đánh thức người còn mê, nhắc nhở kẻ đang đi, rằng “quá khứ” chỉ là tàn ảnh, “tương lai” là ảo vọng, chỉ phút giây này – mới là cửa đạo đang mở toang.
Khi ấy, khắp cõi hiện bày như địa đàng trong chính lòng người, rực rỡ không vì vật, lộng lẫy chẳng do hình.
Tình yêu không đối tượng, phúc lạc không nguyên nhân, tất cả đồng hiện trong vầng sáng vô tận của THỨC – một sự tỉnh giác trọn vẹn, bất sinh bất diệt…
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.