Khoảng Không — 28.07.2025
Có một thứ không lời, không sắc, không hình,
Song hằng hiển lộ trong từng hơi thở nhẹ.
Khi tâm thôi vọng khởi, thì “khoảng không” ấy – không còn là khoảng trống,
Mà chính là tánh biết hiện tiền, an nhiên như trời cao chẳng nhuốm bụi trần.
Bài thi là một nẻo trở về,
Chỉ đường cho kẻ rong ruổi vào miền vắng lặng.
Nơi ấy không có “ta đang tu”,
Chỉ có hư không dung nhiếp vạn pháp, không vướng, không ràng.
Thở bình thường – mà có lúc không còn thở.
Tưởng chừng đang sống – mà chính khi vô niệm mới thực sinh.
Ngay phút vọng tưởng dừng, liền đó tỏ bày toàn cảnh sơn hà.
Không thêm một chữ, không bớt một tơ.
Chỉ vậy thôi – KHOẢNG KHÔNG ấy là nguồn cội.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.