Mơ 5 — 27.07.2025
Đạo vốn huyền vi, chẳng thể đem tâm phàm đo lường.
Từ thuở ban sơ, cội nguồn sinh mệnh đã trụ ở chốn vô sinh – vô diệt.
Kẻ đời đa phần chỉ mải đắm vào hơn thua, phải quấy; nào hay rằng những dòng tư niệm ấy chính là màn mộng phủ che chân tánh.
Thần thánh chẳng ở đâu xa, mà ở nơi tâm bình thường – tâm không còn trông chờ hay vọng tưởng.
Bài thơ “Mơ 5” chính là khúc thức tỉnh người mộng mị.
Những phân định động – tịnh, hơn – kém, mất – còn… chỉ là chiếc bóng của ý thức phân biệt.
Khi thấy ra: Hiện tại là nơi duy nhất có thể sống trọn, thì cũng là lúc nhận chân được: tất cả chỉ như chiêm bao.
Thức dậy từ mộng – chẳng phải là phủ nhận cuộc đời, mà là sống đời ấy với đôi mắt thấy rõ:
Thân còn đây, nhưng tâm không còn vướng.
Việc còn đó, nhưng lòng đã lặng trong.
Biết mộng là mộng – ấy là tỉnh.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.