Liều — 28.07.2025
Mộng ảo nhân sinh vạn kiếp nàoChìm sâu biển khổ chốn trần laoGiả tạm phù du trong khoảnh khắcDư hương chập choạng vội qua mauHiểu rồi khoả lấp đầy ham muốnBiết vậy làm ngơ cứ khát khaoTục luỵ cưu mang xa nẻo đạoTận cùng đành phải chuốc thương đau.
Diễn giải
Mộng thế nhân, như sương như khói.
Đời người, như ánh chớp lướt qua đêm dài, thoắt đến rồi tan.
Khi chưa thấu, còn lo toan mưu vọng. Khi đã biết, vẫn chẳng buông rời.
Ấy gọi là “liều” – không phải vì can đảm siêu phàm, mà bởi luyến ái si mê.
Bài thi kêu gọi tỉnh giác.
Đã hiểu đời là giả tạm, mà vẫn cưu mang vọng tưởng.
Đã hay dục lạc là nguồn đau, mà vẫn dấn bước chẳng hồi tâm.
Biển khổ vì thế mà chẳng cùng, lữ khách vì thế mà mãi lạc.
Thức tỉnh không phải là trốn tránh, mà là quay về.
Buông mới thật là can đảm.
Thấy rõ khổ mà vẫn lao mình – ấy mới thật là… liều!
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 27.07.2025Mơ 4Tam giới hư huyền chớ có ngờPhù du mộng ảo buổi ban sơĐọc bài →Đăng 29.07.2025ThứcĐã thoát cơn mê giấc mộng tànKhông còn đối đãi xoá thời gianĐọc bài →Đăng 26.07.2025Mơ 3Đã rõ nhân duyên hết dại khờTuỳ vào định luật chốn ban sơĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.