Thức MơTập 34 · Bài 15

Làm sao biết được ta đang mơCó cách chi không tự bấy giờThực tế như là từ bao thuởĐương nhiên chỉ vậy tận ban sơTôi đây vẫn tỉnh đâu hề mớNó đó nào mê khó thể ngờĐối đãi phân chia ra chủ tớTâm tư hỗn độn cõi xa mờ.
Diễn giải

Điều khó nhất của giấc mộng là người đang mơ luôn nghĩ mình đang tỉnh. Nếu biết mình đang mê thì đã dễ, nhưng vô minh lại khiến con người xem những suy nghĩ, cảm xúc và nhận định của mình là sự thật hiển nhiên. Ta tin vào cái thấy của mình, tin vào đúng– sai, hơn– thua, ta– người, chủ– tớ… mà không biết rằng chính những phân biệt ấy đang tạo nên thế giới của vọng tưởng. Càng tin, càng khó nhận ra mình đang lạc trong mộng.

“Thức mơ” không phải là đi tìm một chân lý mới, mà là bắt đầu nghi ngờ những điều mình vẫn luôn cho là chắc thật. Khi nhìn lại tâm mình, thấy bao nhiêu tham cầu, sợ hãi, chấp trước và phân biệt đang vận hành, mới hiểu rằng cái mê không ở đâu xa.

Giây phút tỉnh thức bắt đầu khi ta nhận ra: có thể bấy lâu nay mình chưa thật sự thấy sự vật như nó là, mà chỉ đang thấy qua lớp màn của bản ngã và vọng tưởng. Chính sự nhận ra đó là bước đầu đi ra khỏi giấc mộng vô minh.

Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 34 · Bài 15 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 34

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển