Vượt Qua — 24.03.2026
Khi con người thôi nương vào lý trí để phân định đúng sai, tâm bắt đầu mở ra một cách khác để tiếp nhận đời sống. Không còn bám vào chữ nghĩa hay khái niệm, ta bắt đầu cảm nhận trực tiếp bằng chính sự lặng trong của mình. Lúc ấy, điều được nghe hay được thấy không còn bị cắt nghĩa, mà được chạm đến một cách trọn vẹn. Tâm không còn bị kéo đi bởi suy luận, nên tự nhiên trở nên yên. Trong sự yên đó, một nguồn cảm nhận rất tinh tế dần hiện ra, không ồn ào nhưng sâu sắc. Khi không còn bị giới hạn bởi ngôn từ, con người bắt đầu chạm đến phần chân thật nơi chính mình. Không cần tìm kiếm, không cần chứng minh, chỉ lặng lẽ hòa vào sự biết trong sáng đang hiện hữu. Và chính trong sự hòa nhập ấy, con người nhận ra mình chưa từng rời khỏi bản thể an định của mình.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.