Cái Tôi — 28.05.2026
Không phải “cái tôi” chỉ hiện ra khi kiêu ngạo, mà nguy hiểm nhất là nó núp sau những điều tưởng như đúng đắn và đạo lý. Khi ai tốt với mình thì thấy “thấm tình”, thấy nghĩa sâu, còn ai không hợp ý thì liền cho là “nghiệp”, là “đáng chịu”. Đó không còn là trí tuệ, mà là bản ngã đang dùng đạo lý để bảo vệ chính nó.
Cái tôi luôn rất khéo. Nó có thể nhân danh công minh, nhân quả, chính nghĩa… để biện minh cho sự lạnh lùng, phán xét và vô cảm của mình. Nó dễ thấy lỗi người, nhưng lại không chịu nhìn tham– sân– si nơi chính mình.
“Vụ lợi, vong ân, bạc bẽo” không chỉ ở người khác, mà là trạng thái của tâm khi lợi ích cá nhân bị đặt cao hơn sự thật và tình người. Khi đó, đạo lý chỉ còn là công cụ để hợp thức hoá cho cái tôi tồn tại.
Điều đáng sợ nhất của bản ngã là nó luôn nghĩ mình đúng. Nên càng mê càng khó thấy mình mê.
Khi bắt đầu thấy cái tôi len vào từng suy nghĩ, từng cách đánh giá và đối xử với người khác, thì đó mới là bước đầu của tỉnh thức. Còn nếu vẫn nhân danh “đúng” để nuôi lớn bản ngã, thì dù nói đạo lý cả đời, tâm vẫn chỉ quanh quẩn trong vô minh mà thôi.
◌ YouTube
https://www.youtube.com/@thophapbongnguyet
◌ TikTok
https://www.tiktok.com/@thophapbongnguyet
https://www.instagram.com/thophapbongnguyet
◌ Spotify Podcast
https://open.spotify.com/show/1ZU5wrkMYqZs5CfcEPUvGd?si=7d157618464b4345
◌ Nhận sách miễn phí
https://m.me/122438287520727
◌ Fanpage chính thức
https://www.facebook.com/thophapbongnguyet
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.