Mê — 06.03.2026
Bài thơ gợi lên cảnh con người bị cuốn vào vòng xoay của đời sống mà dần quên mất điều sâu xa hơn nơi chính mình. Những hấp dẫn của cõi thế, những cảm giác quen thuộc của vui buồn, được mất dễ làm tâm say theo, khiến ta tưởng đó là nơi nương tựa. Lâu ngày, con người quen sống trong những điều phù du, mà không còn nhớ đến nguồn sáng vốn có từ thuở ban đầu. Dù đạt được bao nhiêu, lòng vẫn chưa từng thấy đủ, vì điều đang tìm kiếm không nằm ở những gì bên ngoài. Khi tâm còn bị che phủ bởi ham muốn và mê lầm, mọi thứ trở nên mờ tối như mây phủ mặt trời. Chỉ khi chịu dừng lại, nhìn sâu vào chính mình, ta mới thấy rằng ánh sáng ấy chưa từng mất, chỉ tạm thời bị che lấp mà thôi.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.