Tìm — 04.03.2026
Bài thơ gợi lên nỗi thao thức rất sâu của con người khi đối diện với sự mênh mông của đời sống. Từ bao đời, ta vẫn đi tìm nguồn cội của mình, đi qua nhiều nẻo đường, mang theo bao suy tư và khắc khoải, tưởng rằng phải đến một bờ bến xa xôi nào đó mới gặp được điều mình mong. Nhưng càng tìm, lòng càng nặng, vì sự truy tầm ấy vẫn còn dựa trên ý niệm phải đạt được điều gì. Đến khi tâm lắng xuống, bỗng thấy điều cần tìm chưa từng rời khỏi mình. Cũng như tuyết và sương đi tìm nước, rốt cuộc chỉ là trở về với chính bản chất vốn có. Khi nhận ra điều đó, sự kiếm tìm liền dịu lại, và lòng người trở nên nhẹ nhàng, sáng tỏ.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.