Mù MờTập 34 · Bài 22

Cho ta sáng suốt rất thông minhThắng lợi thành công sống nghĩa tìnhTự mãn phong mình là đáng kínhHô hào nghĩ tớ đáng tôn vinhĐâu ngờ tận dạ mang nhiều bịnhKhó ngỡ nơi tâm quá bất bìnhĐối diện phàm phu thì bám dínhGần người chánh trực lại chê khinh.
Diễn giải

Con người thường dễ nhận ra lỗi lầm của người khác hơn là những góc khuất của chính mình. Khi có chút hiểu biết, chút thành công hay được người đời công nhận, tâm rất dễ sinh ra cảm giác mình đang đứng ở một vị trí đặc biệt. Từ đó, sự tự mãn âm thầm lớn lên mà bản thân lại không hề hay biết.

Điều đáng suy ngẫm là những gì biểu hiện ra bên ngoài chưa chắc phản ánh đúng đời sống nội tâm bên trong. Có người nói những lời rất hay, làm nhiều việc tốt đẹp, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn còn đầy bất an, hơn thua và mặc cảm. Cũng có khi chính những điều mình xem là ưu điểm lại trở thành chướng ngại khiến mình không còn nhìn thấy sự thật về bản thân.

Bài thơ chạm đến một nghịch lý rất đời thường: con người thường bị hấp dẫn bởi những gì nuôi dưỡng bản ngã của mình, nhưng lại khó chịu trước những điều buộc mình phải nhìn lại chính mình. Người đồng thuận với mình thì dễ gần, người thẳng thắn chỉ ra những hạn chế của mình lại dễ bị xa lánh.

Sự mù mờ lớn nhất không phải là thiếu kiến thức hay thiếu thông minh. Đó là khi ta không còn nhìn thấy những động cơ đang vận hành trong chính tâm mình. Bởi chỉ cần bản ngã còn đứng ở giữa, ánh sáng của sự hiểu biết rất dễ trở thành một lớp màn che phủ sự thật.

Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 34 · Bài 22 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 34

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển