Người MùTập 34 · Bài 21

Người mù bóng tối vẫn vây quanhThế giới âm u đã sẵn dànhChấp nhận trần ai nhiều giá lạnhCho rằng cõi thế quá mong manhKhuyên rành có sáng liền xa lánhBảo rõ quang minh lại đấu tranhOán thán đời mình sao bất hạnhKhông đi chữa mắt trách Cao Sanh.
Diễn giải

Có những người sống cả đời trong một cách nhìn quen thuộc đến mức không còn nhận ra đó chỉ là một cách nhìn. Họ tin những gì mình thấy là toàn bộ sự thật, tin những gì mình nghĩ là hoàn toàn đúng đắn, rồi từ đó hình thành nên một thế giới riêng để sinh sống, vui buồn và phán xét.

Điều đáng tiếc không phải là chưa nhìn thấy, mà là không tin rằng còn có điều gì khác để nhìn thấy. Khi một cánh cửa mới được mở ra, họ vội khước từ. Khi một ánh sáng được chỉ bày, họ lại tìm cách phủ nhận. Không phải vì ánh sáng không có thật, mà vì bóng tối đã trở nên quá quen thuộc.

Con người thường than phiền về những khổ đau, những bất hạnh hay những giới hạn của đời mình. Nhưng nhiều khi nguyên nhân không nằm ở cuộc đời, mà nằm ở sự cố chấp giữ lấy những nhận thức cũ kỹ. Ta muốn mọi thứ thay đổi, nhưng lại không muốn thay đổi chính mình.

Điều làm người ta mắc kẹt lâu nhất không phải là vô minh, mà là sự hài lòng với vô minh ấy. Chỉ khi đủ khiêm nhường để thừa nhận rằng có thể mình chưa thấy hết, có thể mình chưa hiểu hết, thì hành trình chuyển hóa mới thật sự bắt đầu.

Bóng tối không đáng sợ bằng việc xem bóng tối là toàn bộ bầu trời.

Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 34 · Bài 21 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 34

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển