Nhốn Nháo — 28.03.2026
Khi chưa thấy rõ bản chất của đời sống, con người dễ rơi vào trạng thái nhốn nháo của tâm. Ta tiếc nuối những điều chưa từng thật có, rồi đi tìm những thứ tạm bợ để lấp đầy khoảng trống bên trong. Những cảm xúc tưởng rất sâu đậm, thật ra chỉ là thoáng qua, nhưng lại được giữ lại như điều quan trọng. Từ đó, con người lao vào hơn thua, cố gắng giành lấy, rồi tự làm mình mệt mỏi trong những vòng lặp không dứt. Tất cả sự lăng xăng ấy đều bắt đầu từ những vọng tưởng chưa được nhận diện. Khi quay lại nhìn sâu, thấy rõ những gì mình đang bám víu chỉ là vô thường, tâm bắt đầu lắng xuống. Không cần dẹp bỏ thế gian, chỉ cần thôi chạy theo những điều giả tạm, thì sự yên ổn tự nhiên hiện ra, và những xáo trộn bên trong dần tan biến.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.