Qua Rồi27.03.2026

Trần thế mơ màng tự thuở nàoSao đành bám luyến nỗi niềm đauSông hồ lộng lẫy thênh thang dạoĐất nước gấm hoa cảnh tiêu daoKhông nó lấy gì mà nương náuChẳng ta còn ai để xuyến xaoTrong mơ ngỡ thật do tâm tạoTỉnh rồi mới biết chỉ chiêm bao.
Diễn giải

Những gì con người đã từng bám víu, từng xem là thật, khi nhìn lại mới thấy chỉ là những lớp mộng do tâm tự dệt nên. Ta yêu, ta sợ, ta nương tựa vào cảnh đời, rồi tưởng rằng không có những thứ ấy thì mình không còn chỗ đứng. Nhưng chính sự bám luyến ấy làm cho lòng thêm nặng. Khi chưa thấy rõ, mọi thứ hiện ra rất thật, rất gần, khiến ta xuyến xao không dứt. Đến khi có một khoảnh khắc tỉnh lại, mới nhận ra những điều từng khiến mình khổ đau vốn không bền chắc như đã tưởng. Không phải thế gian biến mất, mà là cái nhìn của mình đã đổi khác. Khi tâm không còn nhận lầm giấc mộng là thật, những ràng buộc tự nhiên buông xuống, và con người trở về với sự nhẹ nhàng vốn sẵn nơi chính mình.

Đăng ngày 27.03.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển