Quyết Lòng — 10.04.2026
Không nói về quyết tâm bên ngoài, mà nhắc đến tâm tu còn lửng lơ. Khi hành động nửa vời, đó là dấu hiệu của tâm còn nghi, còn phân vân, nên năng lượng bị tán loạn, không đủ lực để đi đến cùng. Sự mơ hồ không chỉ làm rối việc đời, mà còn khiến đường tu không có định lực, cứ quanh quẩn trong sinh diệt.
Khi “bằng cả linh hồn, trọn con tim”, không phải là cố gắng căng mình, mà là tâm nhất hướng, không còn chia hai giữa tiến và lùi. Lúc đó, hành động và tâm niệm đồng nhất, nên tự nhiên có sức mạnh.
“Quyết lòng” trong đạo không phải là chấp cứng, mà là nguyện lực hướng về giải thoát. Khi đã thấy rõ khổ của tử sinh, thì không còn muốn dừng lại giữa đường. Nhưng sự tinh tấn này không mang áp lực, mà là sự bền bỉ, lặng lẽ, không buông lơi, cũng không vội vàng.
Đi đến “bến giác” không phải là đạt được điều gì, mà là buông hết những gì chưa thật. Khi tâm không còn dao động, thì con đường và đích đến vốn không hai.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.