Giúp Đời — 09.04.2026
Khi còn thấy mình là người làm, là người cho, là người giúp, thì trong đó đã có chỗ đứng của cái “ta”. Từ đó mới sinh ra mong cầu phước báo, danh tiếng, hay sự ghi nhận. Hình thức có thể đẹp, việc làm có thể tốt, nhưng nếu tâm còn toan tính, còn mong được gìn giữ một giá trị cho mình, thì vẫn chưa ra khỏi vòng trao đổi. Cái “giúp đời” khi ấy vẫn còn nằm trong đối đãi, nên không thật sự an định. Khi quay lại quán chiếu, thấy rõ mọi hành động nếu còn xuất phát từ ngã chấp thì đều mang theo dấu vết của sinh diệt. Đến khi không còn thấy có người cho, người nhận, không còn nương vào công đức hay danh nghĩa, hành động trở nên trong sáng. Làm mà không lưu dấu, giúp mà không thấy mình giúp. Chính nơi không còn chỗ bám ấy, tâm tự lặng, tự sáng, và việc làm mới thật sự không ràng buộc.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.