Giúp Đời09.04.2026

Phục vụ chăm lo thật nhiệt tìnhGọi là từ thiện lấy làm vinhTham cầu phước đức đầy toan tínhƯớc muốn công danh quyết giữ gìnThanh cao nghĩa cử như chân chínhTao nhã trượng phu tợ quang minhKinh doanh mặc cả không an địnhHắc ám trong lòng chẳng dám nhìn.
Diễn giải

Khi còn thấy mình là người làm, là người cho, là người giúp, thì trong đó đã có chỗ đứng của cái “ta”. Từ đó mới sinh ra mong cầu phước báo, danh tiếng, hay sự ghi nhận. Hình thức có thể đẹp, việc làm có thể tốt, nhưng nếu tâm còn toan tính, còn mong được gìn giữ một giá trị cho mình, thì vẫn chưa ra khỏi vòng trao đổi. Cái “giúp đời” khi ấy vẫn còn nằm trong đối đãi, nên không thật sự an định. Khi quay lại quán chiếu, thấy rõ mọi hành động nếu còn xuất phát từ ngã chấp thì đều mang theo dấu vết của sinh diệt. Đến khi không còn thấy có người cho, người nhận, không còn nương vào công đức hay danh nghĩa, hành động trở nên trong sáng. Làm mà không lưu dấu, giúp mà không thấy mình giúp. Chính nơi không còn chỗ bám ấy, tâm tự lặng, tự sáng, và việc làm mới thật sự không ràng buộc.

Đăng ngày 09.04.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển