Hư Ảo24.04.2026

Đừng nên bắt chước quên mất mìnhRập khuôn cố chấp lo giữ gìnSay mê bảo thủ đầy tôn kínhĐắm luỵ nâng niu lại trọng khinhÔm bóng thời gian rồi bám dínhCưu mang ước nguyện để cầu xinRộn rã nôn nao rồi nghĩ tínhToàn là vọng tưởng quá vô minh.
Diễn giải

Không phải vì bắt chước mà sai, mà là tâm quên chính mình nên mới cần bám theo khuôn mẫu. Khi không thấy rõ nơi mình, thì dễ tôn kính, dễ tin, rồi sinh cố chấp, tưởng là giữ đúng, nhưng thật ra là giữ một hình ảnh đã vay mượn.

Cái “trọng – khinh”, “đúng – sai” không nằm ở đối tượng, mà do tâm phân biệt rồi dính vào phân biệt ấy. Nên càng nâng niu, càng dễ rơi vào đắm lụy, càng giữ, càng thêm nặng.

“Ôm bóng thời gian” là bám vào quá khứ, vào những gì đã hình thành trong trí nhớ. Từ đó sinh ước nguyện, cầu xin, nhưng cái cầu ấy chỉ là tiếp nối của vọng tưởng, không chạm đến thực tại.

Mọi rộn rã, nôn nao đều là tâm đang chạy, chưa từng dừng. Nên cái gọi là “hư ảo” không phải ở bên ngoài, mà ở những gì tâm tự dựng rồi tin là thật.

Khi không còn bắt chước, không còn dựng thêm, chỉ trở về thấy rõ chính mình ngay nơi đang là, thì vọng tự lặng. Không cần phá bỏ, vì thấy rõ đã là tan.

Đăng ngày 24.04.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển