Lạc Lối04.04.2026

Đam mê khát vọng cái hư vinhĐóng vai nhập cuộc quên mất mìnhHoà đồng biến dạng đầy kiêu hãnhTuỳ thuộc đổi màu lắm tự tinCảnh cũ thành quen nên bám dínhĐường xưa cho thật quyết giữ gìnLưu vong lạc lối đời u tốiHợp tan vay trả chốn phàm tình.
Diễn giải

Khi tâm chạy theo danh lợi và hư vinh, con người dễ đánh mất chính mình mà không hay. Một cái “ta” được dựng lên để thích nghi, để được chấp nhận, rồi dần dần trở thành thứ ta tin là thật. Sống theo thói quen và hoàn cảnh, ta đổi màu theo cảnh, bám vào những điều quen thuộc, tưởng đó là chỗ nương vững chắc. Nhưng chính sự bám dính ấy làm tâm mờ đi, quên mất phần sáng trong ban đầu. Khi không còn quay lại nhìn chính mình, con người như đi lạc trong dòng sinh diệt, bị cuốn theo hợp tan và vay trả. Chỉ khi dừng lại, thấy rõ mọi biến đổi ấy chỉ là những pháp duyên sinh, không có tự tánh, thì chỗ bám tự rơi. Ngay nơi không còn đồng nhất với những vai diễn của đời, tâm liền trở về trạng thái lặng sáng, không còn lạc lối, vì chưa từng rời khỏi chính mình.

Đăng ngày 04.04.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển