Nhàn Du — 06.04.2026
Khi thấy rõ mọi được mất, đầy vơi chỉ là những chuyển động của duyên sinh, tâm không còn bị cuốn theo những câu chuyện của đời. Bao nhiêu sầu khổ vốn khởi lên từ chỗ nắm giữ và đồng nhất với những gì luôn biến đổi. Khi nhận ra điều đó, sự buông không còn là cố gắng, mà là tự nhiên rơi xuống. Vạn pháp vẫn vận hành, vẫn đổi thay, nhưng tâm không còn bị lôi kéo vào vòng xoay ấy. Ngay nơi không còn bám víu, một sự thảnh thơi rất nhẹ xuất hiện, không phải do trốn tránh cuộc đời, mà vì đã thấy rõ bản chất của nó. Nhàn du không phải là đi đâu, mà là không còn mang theo điều gì. Khi không còn một niệm vướng bận, con người bước giữa đời mà như không dính mắc, lặng mà sáng, tự tại giữa mọi biến chuyển không ngừng.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.